Suy Niệm Thứ Hai Tuần III Mùa Chay A PDF Print E-mail
Sunday, 19 March 2017 00:00

 LỄ THÁNH CẢ GIUSE 

alt

 

Tin Mừng Chúa Giê-su Kitô theo Thánh Matthêu (Mt 1: 16. 18-21. 24a)

16 Gia-có18 Sau đây là gốc tích Đức Giê-su Ki-tô: bà Ma-ri-a, mẹ Người, đã thành hôn với ông Giu-se. Nhưng trước khi hai ông bà về chung sống, bà đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần.19 Ông Giu-se, chồng bà, là người công chính và không muốn tố giác bà, nên mới định tâm bỏ bà cách kín đáo.20 Ông đang toan tính như vậy, thì kìa sứ thần Chúa hiện đến báo mộng cho ông rằng: "Này ông Giu-se, con cháu Đa-vít, đừng ngại đón bà Ma-ri-a vợ ông về, vì người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần.21 Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giê-su, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ."22 Tất cả sự việc này đã xảy ra, là để ứng nghiệm lời xưa kia Chúa phán qua miệng ngôn sứ:23 Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Em-ma-nu-en, nghĩa là "Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta."24 Khi tỉnh giấc, ông Giu-se làm như sứ thần Chúa dạy và đón vợ về nhà.25 Ông không ăn ở với bà, cho đến khi bà sinh một con trai, và ông đặt tên cho con trẻ là Giê-su.p sinh Giu-se, chồng của bà Ma-ri-a, bà là mẹ Đức Giê-su cũng gọi là Đấng Ki-tô.

SUY NIỆM

“Này ông Giuse, là con cháu Đavít, đừng ngại đón bà Maria về làm bạn mình, vì người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần. bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con là Giêsu, vì chính Người sẽ cứu dân mình khỏi tội lỗi của họ”.

 Chúng ta mừng kính thánh Giuse như bạn trăm năm của Đức Trinh Nữ Maria và là cha nuôi của Chúa Giêsu. Lòng sùng kính này đã có trong Giáo Hội từ thế kỷ thứ 15. Quả thật, sự cao trọng của thánh Giuse thật trổi vượt trong đời sống thiêng liêng của Giáo Hội nói chung và giáo hội Việt Nam nói riêng. Với lòng yêu mến thánh Giuse như người cha và là đấng bảo trợ của mình, giáo hội Việt Nam đã xin được thêm thánh Giuse vào lời nguyện Thánh Thể sau truyền phép như một biểu lộ sự chân thành và xin Người hằng bầu cử cho con cái mình.

Mừng lễ thánh Giuse hôm nay, chúng ta hướng về thánh Giuse với tâm tình:

Kính mến, vì thánh Giuse là bạn trăm năm Đức Maria, là cha nuôi của Chúa Giêsu.

Cảm tạ, vì thánh Giuse đã chăm sóc Chúa Giêsu nhập thể, và tiếp tục chăm sóc Giáo Hội chiến đấu nhờ thế giá của ngài trước mặt Thiên Chúa.

Ngưỡng mộ, vì thánh Giuse là gương mẫu về sự công chính, về sự khiêm nhường và về lòng nhiệt thành chu toàn bổn phận.

Chúng ta hãy noi gương thánh Giuse, người công chính, để chúng ta ngoan ngoãn tôn trọng thánh ý Chúa trong mọi việc, mọi hoàn cảnh và mọi lúc của cuộc đời. Như thánh Giuse đã hiến toàn thân phục vụ Con Thiên Chúa, thì chúng ta hãy dâng hiến Chúa cuộc sống và bản thân để phục vụ Chúa qua Giáo Hội trong việc tông đồ, nhiệt tâm bác ái.

Tâm tình của mỗi tín hữu chúng ta trong ngày lễ mừng kính thánh Giuse hôm nay là hãy bắt chước học đòi nơi đời thường của thánh Giuse như là một mẫu gương sống đạo cụ thể hằng ngày, không khoa chương, không ồn ào nhưng luôn thấm nhuần tinh thần công giáo như men, như muối và như ánh sáng cho trần gian. Và với tinh thần hiệp thông cầu nguyện, xin cho mỗi gia đình chúng ta trở thành một Hội Thánh thu nhỏ, luôn biết yêu thương, biết quên mình trong tinh thần phục vụ, để dù âm thầm nhưng hình ảnh Chúa vẫn luôn sáng ngời bằng tinh thần vâng phục và lắng nghe tiếng Chúa của mọi người.

Lạy thánh Giuse, xin bảo trợ Hội Thánh Chúa, xin củng cố niềm tin cho chúng con, xin trợ giúp những người cha trong gia đình, và nhất là xin hãy hướng dẫn họ, để họ biết sống, biết thể hiện niềm tin trong vai trò của mình bằng sự quả cảm và tình yêu Chúa, hầu giúp mọi người nhận ra Chúa đang hiện diện và hành động nơi họ. Amen

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
alt
 
Tin Mừng Mt 1:16. 18-21. 24a

 Trong các loài hoa, có một loài không những thân luôn mọc về phía ánh sáng mà hoa còn luôn quay về phía mặt trời. Đó là Hoa hướng dương.Hoa hướng dương luôn hướng về phía mặt trời với cánh hoa mở rộng đón nhận ánh sáng và sức sống để toả hương khoe sắc.

 Thánh Giuse như hoa hướng dương luôn hướng về Thánh Ý Thiên Chúa.Ngài hằng hướng mắt, hướng lòng về Thiên Chúa để nhận ra và làm tròn Thiên Ý.Thánh Giuse được sách Tin mừng gọi là “người công chính”. Theo Kinh thánh, “Người công chính sống bởi đức tin” (Hab 2,4; Rm 1,17; Gal 3,11). Sống đức tin là sống công chính, là hoàn toàn tin tưởng vào Thiên Chúa như tổ phụ Abraham. Người công chính, nói đơn giản là người tốt, ngay thẳng, trung tín, có trách nhiệm. Là tôi tớ trung thành của Thiên Chúa, luôn thực thi trọn vẹn thánh ý của Thiên Chúa. Là con người luôn biết kính trọng và yêu thương tha nhân.
 
Thánh Giuse tuyệt đối tin tưởng vào lời Thiên Chúa. Ngài đã luôn sống trong thái độ hoàn toàn phó thác cho tình yêu quan phòng của Thiên Chúa. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, hễ biết là Ý Chúa, Thánh Giuse vui lòng lãnh nhận và mau mắn thi hành.

-Thấy Maria có thai,Giuse phải đau khổ lắm.Người Hôn thê đạo hạnh mà Ngài rất mực yêu thương lại mang thai trước khi về nhà chồng. Bối rối và khó xử nhưng Ngài vẫn tiếp tục tin tưởng Maria trong sạch vẹn tuyền. Không một lời phàn nàn, ca thán, trách móc, Giuse không hề hạch sách hay tra hỏi Maria một lời nào, Ngài âm thầm ôm lấy nỗi đau riêng mình với một quyết định : “Đào vi thượng sách”. Giuse không còn chọn lựa nào khác “vì là người công chính và không muốn tố giác bà nên mới định tâm bỏ bà cách kín đáo” (Mt 1,19).Thế nhưng, Thiên Thần đã hiện ra với Giuse trong giấc mộng giải thích cho Ngài biết “Người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần” (Mt 1,20); rồi Thiên Thần khuyên Giuse “Chớ sợ rước Maria về nhà mình”(Mt 1,20). Nhận ra Thánh Ý Thiên Chúa “Giuse đã làm như lời Thiên Thần Chúa truyền và ông đã rước bà về” (Mt 1,24).

- Cuộc sống đang bình yên tại Bêlem thì chính lúc đó Chúa lại bảo ông chỗi dậy đi ngay giữa đêm khuya, không hành trang, không tiền bạc sang Aicập sống kiếp lưu đày.Trước mắt là gian truân vất vả,đường dài vạn dặm mà vợ yếu con thơ, nhưng Giuse luôn tín thác vâng phục “Chỗi dậy, ông đem Hài Nhi và Mẹ Người trốn sang Aicập ngay giữa đêm khuya” (Mt 2,14).

- Khi đã ổn định cuộc sống nơi xứ lạ quê người với một cơ ngơi bé nhỏ mà Giuse đã gầy dựng từ hai bàn tay trắng.Vậy mà một lần nữa Chúa lại bảo ông phải bỏ lại tất cả để ra đi.Thật mau mắn trước Thiên Ý “Giuse chỗi dậy đem Hài Nhi và Mẹ Người về đất Israel”(Mt 2,21).

Trước Thánh Ý Thiên Chúa, Giuse vâng phục và chu toàn.Từ Nazareth qua Bêlem, từ Bêlem đi Aicập, từ Aicập về Israel, Chúa bảo ông đi là ông đi, bảo ông về là ông về, bảo ông làm thế nào là ông làm thế ấy,đúng thời gian,đúng địa điểm mà không thắc mắc,không hoài nghi, không cự nự.Tất cả mọi lần Giuse đều thưa như Đức Maria “Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên Thần truyền”(Lc 1,38).

Thánh Ý Thiên Chúa bao giờ cũng hoàn hảo, không những cho cá nhân mà còn cho toàn thể nhân loại. Thánh Giuse người công chính đã thực hiện lời mời gọi “nên hoàn hảo như Cha trên trời là Đấng hoàn hảo” (Mt 5, 48) bằng cách thi hành ý muốn của Thiên Chúa.

Công đồng Vatican II dạy: “Mọi Kitô hữu, dù ở địa vị nào, bậc sống nào, đều được Chúa kêu gọi đạt tới sự trọn lành thánh thiện như Chúa Cha trọn lành, tuỳ theo con đường của mỗi người” (GH 11,3). Nên thánh theo con đường của Thánh Giuse là một con đường cho nhiều người. Không quan trọng mình là ai, địa vị nào trong xã hội, làm việc cao quý hay tầm thường.Trước nhan Thiên Chúa, mọi địa vị và công việc đều có giá trị. Điều quan trọng là hãy thực thi thánh ý Chúa, đáp lại tiếng Người mời gọi trong cuộc sống. Địa vị và công việc lao động chân tay của Thánh Giuse chỉ ở mức tầm thường; thế nhưng, ngài vẫn có khả năng biến đổi nó trở thành phi thường. Thánh Giuse nên thánh trong nghề nghiệp của mình nên ngài là Thánh bổn mạng của những người lao động.

Anh em Gia trưởng thân mến.

Thánh Giuse làm cha. Con của ngài vừa là con người vừa là Con Thiên Chúa - Đấng Cứu Độ. Con cái của anh em được làm con Thiên Chúa. Cho nên nhiệm vụ nuôi nấng dưỡng dục con cái là sứ vụ cao cả và là hồng ân quý giá Thiên Chúa ban cho bậc cha mẹ. Anh em hãy yêu thương và tôn trọng con cái mình. Hãy trở nên gương mẫu đạo đức thánh thiện cho con cháu. Hãy tránh mọi thứ gương mù gương xấu. Từ lời nói đến thái độ sống xấu sẽ là đại họa cho con cháu. Tuổi thơ các em đơn sơ như tờ giấy trắng, mỗi lời nói, mỗi cử chỉ của cha mẹ đều ghi đậm nét trên tờ giấy trắng tâm hồn và in dấu suốt cuộc đời các em. Người cha lãnh trách nhiệm che chắn cho mọi thành viên trong gia đình, với tư cách gia trưởng, anh em quyết định về tổ chức, sinh hoạt và kỷ cương trong gia đình. Do đó, anh em có vai trò thật quan trọng trong việc dưỡng dục con cái : thúc đẩy việc học hành và phát huy năng khiếu, chỗ dựa tinh thần, giúp con cái định hướng tương lai, cũng như tự tin hơn khi dấn thân vào đời.

Làm Gia trưởng, anh em là "cây cao bóng mát" cho con cái, không chỉ trong lãnh vực vật chất, tinh thần, mà còn trong lãnh vực tâm linh và nên thánh giữa đời. Chắc chắn con cái chịu ảnh hưởng nơi người cha, chúng giống cha từ tính tình, ngôn ngữ, đến quan điểm và lý tưởng sống. Vì thế, người gia trưởng phải là mẫu gương cho con cái noi theo.

Hãy truyền lại cho con cái tình yêu với gia đình, những kinh nghiệm cuộc sống, những giá trị nhân bản và đạo đức. Hãy dạy con biết mến Chúa yêu người, sống công bằng bác ái. Và vì “lời nói lung lay, gương bày lôi kéo”, đừng hành động ngược với giáo huấn của mình, đừng để xảy ra cảnh "nhà dột từ nóc". Noi gương thánh Giuse xưa đã cứu gia đình khỏi thảm họa vua Hêrôđê, hãy giúp con cái tránh xa các tệ nạn xã hội, cũng như những quyết định nông nổi nhất thời.

“Trong gia đình mồ côi, vắng bóng người cha”. Đó là ngôn ngữ Đức Phanxicô sử dụng trong huấn từ ngày 28.1.2015. Theo ngài, cần tránh hai thái cực về người cha. Đừng là người cha kiểu gia trưởng, độc đoán, mệnh lệnh và kiểm soát con cái như những đầy tớ; cũng đừng trốn trách nhiệm làm cha, để mặc con cái bị lôi cuốn theo hoàn cảnh. Ngài nói “Giới trẻ ngày nay mồ côi ngay trong gia đình, vì các người cha thường vắng nhà, hoặc khi ở nhà, lại không hành xử như là cha, không chu toàn nhiệm vụ giáo dục, không trao ban cho con cái các nguyên tắc, các giá trị, các luật sống mà chúng cần như cơm bánh, với gương sống đi kèm lời nói của mình ... Gương mặt và sự hiện diện của người cha trong gia đình rất quan trọng đối với sự quân bình của con cái". Hãy dành thời gian cho con cái, tôn trọng sự trưởng thành của chúng; trợ giúp con cái bước đi với tinh thần tự do và trách nhiệm về tương lai của chính chúng và của xã hội.(x.daminh.net, thư tháng 3).
 
Thánh Giuse, mẫu mực của đường nên thánh giữa đời, luôn hướng tâm hồn về Chúa như hóa hướng dương hướng về phía mặt trời.

Thánh Giuse là con người thầm lặng, ít nói, khiêm tốn, sống theo Ý Chúa trong cuộc sống hàng ngày. Gioan Tẩy Giả chân thành “Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ bé lại”. Giuse đã sống điều đó mà không nói một lời. Chính cuộc sống ấy đã làm nên một con đường tu đức hướng đến trọn lành. Thánh Giuse là bậc thầy dạy con người sống an vui và nên thánh trong địa vị của mình. Thánh Giuse là mẫu gương cho mọi người, đặc biệt là anh em gia trưởng nên thánh trong cuộc sống thường ngày.

Lm Giuse Nguyễn Hữu An 

HỌC GƯƠNG THÁNH CẢ
 

alt
 
Tin Mừng Mt 1:16. 18-21. 24a

Phụng vụ ngày lễ kính Thánh Cả Giuse gợi đến cho chúng ta trang Tin Mừng rất ngắn cũng như quá hiếm hoi của Mátthêu hé lộ cho thấy con người Tin Mừng của Giuse, vị thánh vẫn thường được tôn kính và khẩn cầu dưới các tước hiệu trang trọng như Dưỡng Phụ của Đức Giêsu hay Bạn Trăm Năm Đức Trinh Nữ Ma-ri-a. Và rồi, ta thấy được ngoài các tước hiệu, con người Tin Mừng của ngài có gì đặc sắc, có gì nổi bật đáng cho chúng ta chiêm ngưỡng? Quan trọng hơn, ngài có gì để giúp ta sống như thế nào để lãnh nhận được các ân huệ và phúc lành?

Đứng trước một biến cố đưa đến cuộc khủng hoảng tâm lý, con người dễ rơi vào tâm trạng bất an lo lắng hay bàng hoàng sợ sệt. Từ đó, tâm trí họ không còn sáng suốt để đưa ra những quyết định. Thánh Giuse cũng rơi vào trạng thái bất an lo lắng theo thường tình, khi nhận ra vị hôn thê của mình mang thai. Dù biết rằng người bạn của mình trong trắng thánh thiện, không thể có hành động trái luân thường đạo lý với ai, nhưng các câu hỏi cứ cuốn lấy tâm trí ngài, như dòng thác xoáy lấy khúc gỗ : mình có vai trò gì đối với bào thai trong bụng Maria? Đón nhận Maria về nhà có đúng ý Thiên Chúa không ? Mình phải làm gì đây?...

Cuối cùng, sau nhiều đêm trằn trọc suy nghĩ, ngài đã chọn giải pháp im lặng rời bỏ Maria như là phương cách tốt nhất. Nhưng, khi con người đã cố gắng hết sức mà vẫn bất lực, Thiên Chúa sẽ chỉ cho họ biết phải hành động như thế nào cho đúng ý Người. Có lẽ phải nỗ lực tìm kiếm ý Chúa một cách không mệt mỏi, đến nỗi ngay cả trong vô thức như giấc mơ vẫn còn tìm kiếm, thánh Giuse mới nhận ra lệnh truyền của Chúa qua sứ thần. Đây chính là điểm mà thánh Giuse đã hành động không giống lẽ thường, khi ở trong tâm trạng bất an lo lắng như người đời.

Điều khiến cho Giuse có một chỗ đứng độc đáo trong lịch sử cứu độ, đó là việc ông đón Maria đang mang thai về nhà mình làm vợ chính thức. Đơn giản là ông chấp nhận làm đám cưới với Maria. Đón Maria làm vợ cũng là nhận cả thai nhi trong bụng mẹ làm con. Giuse là cha khi ông chấp nhận đứng ra đặt tên cho con trẻ (c. 21). Ai có thể biết được điều gì sẽ xảy ra nếu Giuse cứ muốn âm thầm ly dị Maria? Giuse đã là chỗ dựa sống còn của ơn cứu độ, là nơi nương tựa của Mẹ và Con. Nhờ Giuse, Cô Maria không bị mang tiếng ngoại tình, và bé Giêsu không phải là con hoang, nhưng là con thuộc dòng Đavít. Đức Giêsu sau này có thể công khai và tự tin đến với dân Israel.

Trong gia phả Đức Giêsu khi liệt kê các bậc tổ phụ sinh thành, Mátthêu đã dùng câu 16 để tạo một bước ngoặt, Giuse không sinh ra Giêsu. Qua ông và nhờ ông điều duy nhất được xác định là, Giêsu chính là hậu duệ hợp pháp của vua Đavít. Chỉ có thế, vì trong suốt tiến trình Giêsu giáng sinh và lớn lên, Tin Mừng cho thấy Giuse không đóng một vai trò chủ chốt nào.

Cái bóng của ông vẫn còn đó, nhưng chỉ thấp thoáng trong tư cách hỗ trợ ‘ông đón vợ về nhà.., ông đưa Maria đi khai sổ bộ.., ông tìm quán trọ.., ông ở bên Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ.., ông đem Con Trẻ lên Giêrusalem để hiến dâng.., đang đêm ông đưa Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Aicập.., ông lại đưa Hài Nhi và mẹ Người trở về đất Israel.., rồi về Nadarét miền Galilê.., ông lo lắng đi tìm Trẻ Giêsu thất lạc trong đền thờ…’

Ngoài các điều trên, ông chỉ được coi như một con người tầm thường, bình dị, một công nhân lao động không được bà con lối xóm ngay tại Na-da-rét kiêng nể là bao, nói chung ông chỉ là một cái bóng mờ trong các sách Tin Mừng (Lc 4, 22).

Lời khen tặng duy nhất Tin Mừng dành cho Giuse là: “Ông là người công chính”. Tuy nhiên danh hiệu này tự nó cũng chẳng phải là lời khen ngợi cao quí gì cho lắm. Công chính của Giuse chỉ là một thuộc từ gán cho ông, chứ không phải là một tước hiệu danh giá mà xã hội ban tặng như trường hợp của Basaba (Cv 1, 23). Khi sử dụng danh hiệu này, tác giá Mátthêu nhấn mạnh cho các độc giả Do Thái biết, trước con mắt các đồng hương Nadarét, Giuse đơn giản là một người tốt, một người chính trực, tức là một công dân Do Thái chính hiệu, luôn trung thành với các qui định của luật Môsê.

Trong xã hội đó, người ta gọi hạng người sống như thế là ‘công chính’, tương tự như ngày nay chúng ta nói ai đó là ‘lương thiện’ hay ‘công dân tốt’ vì tuân thủ luật pháp cách ngay chính ( Mt 5, 20). Cụ thể trong bối cảnh bài Tin Mừng hôm nay, từ này được dùng để giải thích: khi Giuse phải giáp mặt với tình huống hôn nhân khó xử, Mátthêu cho thấy ông chỉ muốn tuân thủ cặn kẽ các qui định của luật pháp được ghi rõ trong Đệ Nhị Luật.

Nếu có đôi nét đặc biệt nào thì chẳng qua cũng chỉ là thái độ tế nhị ông muốn thi hành các điều này cách kín đáo và thận trọng. Khi gọi ông là công chính, Mátthêu chỉ muốn nhấn mạnh có một điều: Giuse, miêu duệ Đavit, là một người Do Thái hoàn hảo trong việc tuân thủ luật pháp; và điều này, đối với các độc giả sách Tin Mừng ông viết mà phần đa là các Kitô hữu gốc Do Thái, sẽ có một tầm quan trọng và ảnh hưởng rất lớn.

Và rồi Sứ thần Chúa được gởi đến can thiệp để khảng định với ông rằng: kế hoạch cứu độ mà Thiên Chúa đang muốn thực hiện là ‘vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ’. Trong kế hoạch đó, sứ thần cho thấy Giuse được dành cho một vai trò nhất định: qua ông và nhờ ông, Giêsu sẽ được luật pháp công nhận là miêu duệ vua Đavít, một điều có tầm quan trọng vô cùng lớn lao trong quan niệm của người Do Thái về đấng Mêsia.

Để thi hành cho được kế hoạch này, cụ thể ông phải ‘đừng ngại đón Maria vợ ông về’, phải công khai thi hành vai trò gia trưởng ‘đặt tên cho con trẻ là Giê-su’. Các đòi hỏi này ngầm hiểu ông sẽ phải đình chỉ thi hành các điều mà luật pháp qui định, những điều mà ông - một công dân Do Thái mẫu mực - đang chú tâm tuân thủ cách căn kẽ: ‘viết cho nàng một chứng thư ly dị, trao tận tay và đuổi nàng ra khỏi nhà’ (Đnl 24, 1).

Nếu chấp nhận thi hành theo lời sứ thần sẽ đồng nghĩa với việc, trước luật pháp Do Thái, ông không còn có thể coi mình là ‘công chính’ được nữa. Giuse phải lựa chọn một trong hai: kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa hay sự ‘công chính’ dân sự của riêng mình. Và may mắn thay, ông đã quyết định; ‘Khi tỉnh giấc, ông Giuse làm như sứ thần Chúa dạy, và đón vợ ông về nhà…” Giuse thực tế đã quyết định rời bỏ sự công chính của Cựu Ước (luật pháp) để chu toàn công chính của Tân Ước cứu độ. Từ nay ông sẽ sống trong sự ‘công chính mới’ của kế hoạch cứu độ! Phải chăng đó mới đích thị là sự vĩ đại Tin Mừng của Thánh Cả Giuse?

Và không chỉ một mình Giuse, Maria - bạn ông cũng đã phải kinh qua một trải nghiệm và chọn lựa tương tự: hoặc sự công chính của lề luật - có con với chồng đã thành hôn – hoặc kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa; “Việc đó xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng?” Và lời ‘Xin vâng!’ của Maria cũng dứt khoát và vĩ đại không kém hành động ‘Đón vợ về nhà’ của Giuse, tức là rời bỏ sự công chính theo luật pháp để đi vào kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa yêu thương. Ôi, các cây cổ thụ của Tin Mừng quả vĩ đại dường bao, các ngài thật công chính và thánh thiện, nhưng là một thứ công chính thánh thiện của cộng tác vào chương trình cứu độ đầy yêu thương của Thiên Chúa!

Maria là một mầu nhiệm, Giêsu là một mầu nhiệm. Giuse sống bên những mầu nhiệm, nên chính đời ngài cũng trở thành mầu nhiệm. Phải đến với mái ấm ở Nadarét ta mới thấy mầu nhiệm ẩn trong cái bình thường. Chỉ ai biết nhìn thì mới thấy sự thánh thiện phi thường ở đó.

Trong đời sống thường ngày chắc rằng mỗi chúng ta cũng đều đã kinh qua một số lựa chọn tương tự, những điều mà ta quen gọi là vâng phục hay chu toàn Thánh Ý Chúa. Thế nhưng việc vâng phục này, theo thiển ý của tôi, rất thường khi sẽ đòi Kitô hữu phải khiêm tốn nhìn nhận thân phận hèn yếu, thấp kém và lỗi phạm của mình để dọn chỗ cho kế hoạch cứu độ đầy yêu thương mà Thiên Chúa đang muốn thực hiện nơi mình.

Thánh Giuse được gọi là công chính, vì ngài đã xoá mình đi, rút lui vào bóng tối, để cho ý Chúa được thể hiện trên cuộc đời Đức Maria. Nhưng, khi đã biết thánh ý Chúa không muốn như vậy, thánh nhân đã mau mắn làm như lời thiên sứ truyền, mà đón Maria về nhà mình. Đời sống của thánh nhân mời gọi từng người nỗ lực thực thi ý Chúa, giống như mảnh đất màu mỡ luôn sinh ra những hoa trái tốt lành cho người canh tác: “Khi mảnh đất nào được thấm mưa thường xuyên đổ xuống và sinh ra những loại cây có ích cho người canh tác, thì mảnh đất ấy sẽ nhận được phúc lành của Thiên Chúa. Nhưng nếu chỉ sinh ra những gai cùng góc, thì đó là mảnh đất bị bỏ đi, bị nguyền rủa đến nơi rồi, và rốt cuộc sẽ bị đốt cháy” (Hr 6,7-8).

Khiếm tốn nhìn nhận những yếu kém, những bất chính theo luật pháp hay luân lý để kế hoạch yêu thương thứ tha của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi mình, điều này đôi khi còn khó hơn cả những nỗ lực sống ngay chính lương thiện để được người đời ca tụng. Thánh Cả Giuse và Đức Maria là những nhân vật đặc biệt vì đã nêu gương và sẽ giúp ta thi hành được sự ‘công chính’ rất Tin Mừng này!

Xin Chúa cho ta dám ra khỏi những bận tâm toan tính khôn ngoan của loài người, để can đảm thi hành ý Chúa trong mọi giây phút của đời sống. Ước gì ta luôn tâm niệm: thánh ý Chúa là gia nghiệp ta mãi mãi, và thực thi thánh ý Ngài là lựa chọn trong suốt hành trình dương thế của ta.
 
Huệ Minh
Last Updated on Monday, 20 March 2017 05:00