Thứ Ba Tuần XVIII Thường Niên A PDF Print E-mail
Monday, 07 August 2017 21:03

alt


Tin Mừng Đức Giêsu Kitô theo thánh Mátthêu (Mt 14: 22-36)

Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Đến chiều, Người vẫn ở đó một mình. Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió. Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng: "Ma kìa" và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: "Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ". Phêrô thưa lại rằng: "Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho tôi đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy". Chúa phán: "Hãy đến". Phêrô xuống khỏi thuyền bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu. Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: "Lạy Thầy, xin cứu tôi". Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: "Người hèn tin, tại sao mà nghi ngờ?". Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: "Thật, Thầy là Con Thiên Chúa".

Suy niệm

Dẫu biết rằng đức tin là hồng ân trọng đại Chúa trao ban cho con người để nhờ đó mà nhận được sự sống đời đời, nhưng sao trong cuộc đời Kitô hữu vẫn còn đó biết bao người nghi ngờ và rời bỏ đức tin?

Quả thật, trong một thế giới tục hoá ngày nay, có nhiều người sống hầu như không cần đến sự hiện hữu của Thiên Chúa, và nếu có chạy đến với niềm tin tôn giáo cũng chỉ như bấu víu vào chiếc phao nhằm cứu mình ra khỏi những khốn khó, chứ đức tin không phải cứu cánh của cuộc đời.

Một câu chuyện kể: “Một người vô thần rất mê leo núi. Một lần ông bị trượt chân ngã lăn từ đỉnh núi xuống. Nhưng may thay ông bám được một cành cây nằm chơ vơ giữa đỉnh cao và vực thẳm. Giữa lúc chỉ còn biết chờ chết, một ý nghĩ chợt đến với ông: Tại sao không gọi Chúa đến giúp! Thế là lấy hết sức lực, người vô thần la lớn: ‘Lạy Chúa!’ Tuy nhiên chỉ có bốn bề thinh lặng và ông chỉ nghe được những tiếng dội của lời kêu van. Một lần nữa, người vô thần lại kêu xin tha thiết hơn: ‘Lạy Chúa, nếu quả thật Chúa hiện hữu thì xin hãy cứu con. Con hứa sẽ tin Chúa và dạy cho mọi người cùng tin Chúa’. Sau một hồi thinh lặng, bỗng người vô thần nghe một tiếng vang dậy cả vực thẳm và núi cao: ‘Gặp hoạn nạn thì ai cũng cầu xin như thế!’. ‘Không, lạy Chúa, ngàn lần không. Con không giống như những người khác. Chúa không thấy sao, con đã bắt đầu tin từ khi nghe tiếng Chúa phán. Nào bây giờ xin Chúa hãy cứu con đi, và con  sẽ cao rao danh Chúa cho đến tận cùng trái đất’. Tiếng ấy trả lời: ‘Được lắm, Ta sẽ cứu ngươi! Vậy, nếu ngươi tin thì hãy buông tay ra’. Người vô thần thất vọng thốt lên: ‘Buông tay ra ư? Bộ Chúa tưởng tôi điên sao!’”.

Vâng, nhiều Kitô hữu rời bỏ đức tin bởi họ chỉ coi đức tin như một phương thế để đạt tới những thiện ích trần thế, và nếu không được như ý thì đức tin trở thành vô dụng. Đức tin không phải qui hướng về tình thương của Chúa, nhưng chỉ nhằm hướng tới lợi lộc trần thế cho chính mình. Đức tin là con đường dẫn tới gặp gỡ Đức Kitô, để qua cuộc gặp gỡ này người ta nhận ra rằng, ngoài Đức Kitô không ai có thể mang lại niềm hy vọng và sự sống đích thật cho con người. Với sự khám phá này, đức tin dẫn đưa người tín hữu dấn thân theo tiếng gọi của Tin Mừng không chút nghi nan, bởi chính Chúa là điểm tựa cho cuộc sống.

Có nhận ra điều đó chúng ta mới có thể vững bước không để cho mình buông theo danh, lợi, thú. Có xác tín như thế chúng ta mới có thể tín thác để vượt qua những thách đố trong cuộc đời, vượt qua những khó khăn giăng mắc bước đường chúng ta đi như bệnh tật, thiếu thốn, bị bắt bớ, bị loại trừ, v.v. Quả thật, chỉ có Đức Kitô mới là giải pháp tối ưu cho cuộc đời chúng ta.

Lạy Chúa, ngụp lặn giữa biển đời, nhiều lúc chúng con như bị nhấn chìm dưới những cơn sóng dữ của cám dỗ thế trần, xin  giúp chúng con luôn vững tin vào Chúa. Amen.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

alt
 
Tin Mừng Mt 14: 22-36

Nhiều lần Tin Mừng nói đến sự nhút nhát lo sợ của các môn đệ của Chúa Giêsu: sợ không có đủ bánh ăn, sợ người Do Thái… Trang Tin Mừng hôm nay kể lại các ông lại hoảng sợ khi chèo thuyền xa bờ ban đêm và bị sóng đánh vì ngược gió. Ngay cả khi Chúa hiện đến trấn an các ông: “Chính Thầy đây đừng sợ” Phêrô vẫn chưa thực sự vững tin: khi đi trên mặt nước đến với Chúa, vừa gặp cơn gió thổi ông đã đâm ra hốt hoảng và kêu cứu. Chúa lại nắm lấy tay ông và trách ông kém lòng tin. Chúa đã cho các ông thấy rõ quyền năng của Chúa để củng cố đức tin nơi các ông để rồi sau này chính các ông sẽ mạnh dạn làm chứng đức tin cho mọi người.

Sau khi cho dân chúng ăn no, Chúa Giêsu buộc các môn đệ lên đò sang bờ bên kia. Giải tán dân chúng xong, Chúa Giêsu lên núi cầu nguyện một mình. Các môn đệ vâng lời Thầy ra đi, nhưng có lẽ các ông không được hài lòng. Các ông đã hết sức kiên nhẫn chờ đợi ngày Chúa Giêsu làm vua, cơ hội đó hôm nay đã đến, nhưng Chúa lại từ chối. Không những bỏ lỡ cơ hội, Chúa còn ra lệnh cho các ông lập tức rời bỏ hiện trường. Bất mãn, chán nản và mệt nhọc làm cho các ông ngã lòng. Chúa Giêsu biết rõ tâm trạng của các ông, không những bằng ánh mắt và bằng cả cõi lòng khi Ngài cầu nguyện trên triền núi. Ngài thấy các ông chèo chống ngược với sóng gió và ngược với cả ý muốn. Chính lúc đó, Ngài đi trên mặt biển để đến với các ông. Ngài đã làm như thế để các ông hiểu rằng Ngài có quyền năng trên các tạo vật, Ngài có chương trình của Ngài và Ngài sẽ thực hiện chương trình ấy khi giờ của Ngài đến.

Đang đi giữa biển thì cuồng phong nổi lên như muốn nhận chìm con thuyền nhỏ khiến các môn đệ vô cùng hoảng sợ, trong khi đó Đức Giêsu vẫn bình tĩnh cầu nguyện. Sở dĩ các môn đệ sợ hãi vì các ông tin tưởng vào sức riêng mình. Vốn là những ngư dân rành nghề, các ông am hiểu biển cả, thuộc từng con sóng và chỗ nào nước sâu có nhiều cá.

Vì thế dù có ra giữa biển khơi, các ông vẫn tự tin lướt sóng. Chúa Giêsu đã để sóng gió nổi lên như muốn thử thách đức tin yếu kém của các môn đệ. Thái độ hoài nghi đã làm con mắt các môn đệ trở nên mờ tối khiến các ông không còn nhận ra sự hiện diện của Chúa. Các ông chỉ còn nhìn thấy bóng ma của sự tối tăm và chết chóc. Sau khi nghe các môn đệ cầu cứu, Đức Giêsu đã đi trên mặt biển đến và trấn an các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” Sau đó Đức Giêsu truyền cho ông Phêrô đi trên mặt nước mà đến với Người. Nhưng Phêrô vẫn hoảng sợ đễn nỗi Đức Giêsu phải đưa tay ra nắm lấy ông.

Thuyền các môn đệ lênh đênh trên mặt biển hồ giữa đêm khuya muộn, lại còn bị ngược gió và sóng đánh. Trong khi ấy xuất hiện bóng dáng một người đi trên mặt biển làm cho các ông hoảng hồn la hét sợ hãi. Chúng ta có thể hiểu được nỗi sợ hãi của các tông đồ, vì họ đâu có ngờ người đang đi trên mặt nước kia là Thầy mình. Chúa thấu hiểu hoàn cảnh và Người đã lên tiếng: cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ. Lời ấy của Chúa vừa làm các tông đồ hết sợ hãi, vừa khơi dậy lòng tin nơi họ, để rồi họ có thể bái lạy Người và nói: quả thật, Ngài là Con Thiên Chúa. Cũng chính lòng tin ấy đã khiến Phêrô có thể đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa.

Giữa đêm khuya, thuyền của các môn đệ bị sóng đánh vì ngược gió. Đối với người Do thái, biển cả là nơi trú ngụ của các thần lực sự dữ; đêm khuya tượng trưng cho sự thống trị của ma quỷ. Chính lúc các môn đệ cảm thấy mình hoàn toàn bất lực, Chúa Giêsu đi trên mặt biển mà đến với các ông, nhưng các ông không nhận ra Chúa Giêsu, tưởng là mình gặp ma. Tuy nhiên, Chúa Giêsu đã trấn an họ: "Thầy đây, đừng sợ". Khi có Chúa hiện diện thì gió yên biển lặng, mọi nỗi sợ hãi tan biến và các môn đệ tìm lại được bình an. Các ông cùng tuyên xưng đức tin: "Thật, Thầy là Con Thiên Chúa". Lời tuyên xưng này đồng thời cũng là lời biểu lộ một sự tín thác nơi Chúa.

Qua biến cố này, Đức Giêsu đã biểu lộ cho các môn đệ thấy quyền năng và sức mạnh của Thiên Chúa khiến mọi thế lực trần gian phải khuất phục. Đồng thời Người cũng nhắc nhở các ông sao yếu lòng tin vì còn hoài nghi ngờ vực. Sau khi sóng yên biển lặng, mọi người trong thuyền đều phải bái phục Người và nói: “Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa!” Với tư cách là Con Thiên Chúa, Đức Giêsu có sứ mạng quan trọng là đến trần gian để cứu chuộc loài người.

Vì thế những bệnh nhân và những ai có lòng tin tưởng đều được Đức Giêsu cứu chữa.

Chẳng bao giờ Chúa Giêsu bỏ rơi các môn đệ, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào Người vẫn hiện diện bên cạnh để giáo huấn và nâng đỡ đức tin cho các ông. Như người cha luôn nắm chặt bàn tay của đứa con gái nhỏ, Thiên Chúa không bao giờ từ chối lời cầu xin của chúng ta bởi chúng ta là đối tượng được Người yêu thương và cứu chuộc. Tình yêu Thiên Chúa có sức mạnh kỳ diệu, mạnh hơn sự chết, cao hơn những suy tưởng và sâu hơn những yếu đuối của loài người. Nói như thánh Gioan tông đồ “Tình yêu không biết đến sợ hãi, trái lại một tình yêu hoàn hảo loại trừ mọi sợ hãi” (1 Ga 4, 18). Đức Giêsu đã yêu chúng ta bằng một tình yêu nhưng không, Ngài gánh lấy mọi tội lỗi và chịu chết để đem ơn cứu độ cho chúng ta. Nếu thực sự yêu mến và tin tưởng Thiên Chúa, chúng ta không bao giờ sợ hãi thất vọng. 

Đã bao lần trong đời sống chúng ta từ chối tình yêu Thiên Chúa đó là chúng ta từ chối cái “nắm tay” của Người. Chúng ta tự mãn nghĩ mình có đủ tài năng chèo chống con thuyền của cuộc đời mình bằng tiền của vật chất, bằng sức mạnh của thế gian để rồi bị trượt ngã thảm thương. Chúng ta tự quyết định con đường tương lai và vận mệnh đời mình mà không cần đến sự trợ giúp của Chúa. Chúng ta không phải là thiên thần để bước đi theo Chúa một cách thanh thoát. Chúng ta bước đi bằng đôi chân nặng nề của đam mê tội lỗi khiến đôi chân ấy cứ lún sâu xuống khiến chúng ta muốn ngã quỵ. Chúng ta không dám tin tưởng để cho Chúa dẫn dắt mà chỉ lo bám vào thế lực của con người, ngó ngác trông đợi mong bám vào một nhánh cây khô mục ruỗng. Chúng ta không nhìn lên phía trước để tiến bước mà cứ nhìn xuống vực sâu, nhìn vào dòng nước cuồn cuộn để rồi sợ hãi khốn khổ.

Nhân loại và Giáo Hội hôm nay cũng đang đối mặt với nhiều sóng gió của thế lực trần gian, nhiều tư tưởng sai lạc khiến niềm tin chao đảo. Người tín hữu đang phải gánh chịu những sự bất công, hận thù chia rẽ. Đời sống các gia đình đang gặp nhiều khủng hoảng khiến hạnh phúc gia đình rạn nứt. Ước gì chúng ta biết đặt trọn niềm tin cậy nơi Thiên Chúa và trung thành sống theo những giá trị của Tin Mừng.

Cuộc đời con người nhiều khi gặp phải phong ba bão táp như con tàu trên biển cả. Mọi sự chung quanh đều chao đảo, bấp bênh. Nhưng chính trong thử thách và trong bão tố mà "đức tin nhỏ bé, kém cỏi" của chúng ta được thẩm định và thực hành. Bên cạnh đó, Chúa Giêsu chấp nhận sự yếu đuối của chúng ta và Chúa còn mời gọi chúng ta hãy có thái độ như Phêrô: "Lạy Thầy, xin cứu con!" (Mt 14, 30). Chính lúc đó, Chúa sẽ đi trên mặt nước đến gần chúng ta, giơ tay kéo chúng ta lên. Một điều tiên quyết là chúng ta phải tin tưởng tuyệt đối vào Chúa.

Huệ Minh