Suy Niệm Thứ Ba Tuần XXIII Thường Niên A PDF Print E-mail
Monday, 11 September 2017 19:49

Tin-mung-Lc-612-19

Tin Mừng Đức Giêsu Kitô theo thánh Luca (Lc 6: 12-19)

Trong những ngày ấy, Chúa Giêsu lên núi cầu nguyện, và suốt đêm, Người cầu nguyện cùng Thiên Chúa. Sáng ngày, Người gọi các môn đệ và chọn mười hai vị mà Người gọi là Tông đồ: Đó là Simon mà Người đặt tên là Phêrô và anh ông là Anrê, Giacôbê, Gioan, Philipphê, Bartôlomêô và Tôma, Giacôbê con ông Alphê và Simon cũng gọi là Nhiệt Thành, Giuđa con ông Giacôbê và Giuđa Iscariốt là kẻ phản bội. Người đi xuống với các ông, và dừng lại trên một khoảng đất bằng phẳng, có nhóm đông môn đệ cùng đoàn lũ dân chúng đông đảo từ khắp xứ Giuđêa, Giêrusalem và miền duyên hải Tyrô và Siđô đến nghe Người giảng và để được chữa lành mọi bệnh tật. Cả những người bị quỷ ô uế hành hạ cũng được chữa khỏi, và tất cả đám đông tìm cách chạm tới Người, vì tự nơi Người phát xuất một sức mạnh chữa lành mọi người.

Suy niệm 1
Ơn gọi Kitô hữu là một mầu nhiệm trải dài trong mọi biến cố của con người. Kể từ khi chúng ta thuộc về Chúa qua bí tích Thánh tẩy, chúng ta đã được dạy cho biết sống trung thành với Đấng là Chúa của niềm tin và tình yêu tuyệt đối. Nếu ơn gọi Kitô hữu huyền nhiệm thế, thì ơn gọi dâng hiến, nhất là ơn gọi làm linh mục còn mầu nhiệm hơn gấp nhiều lần. Riêng việc từ bỏ tất cả để dõi theo Đấng mà người ta chỉ có thể gặp qua niềm tin, qua Lời Người thì đã cho thấy có gì đó không hợp với lẽ tự nhiên rồi… Nhưng thực tế, người ta chỉ trung thành với Chúa khi từ bỏ mọi sự quyến luyến đời này để chỉ hướng theo sự quyến rũ của Người mà thôi.

Chúa Giêsu duy chỉ kêu gọi 12 tông đồ, nhưng môn đệ thì nhiều vô kể. Chúng ta hôm nay cũng được gọi là môn đệ vì theo Người, học với Lời của Người, trong môi trường huấn luyện đào tạo của Người. Cứ bước theo từng bước mà Chúa Giêsu đi qua, thì người môn đệ học cho biết yêu là thế nào!

Mỗi chúng ta dù ở trong vai trò nào, hay cấp bậc nào đều có chung một cùng đích là nên hoàn thiện. Do đó, không nên lấy một tiêu chuẩn chung nào cho việc này, không xét trên bình diện thể lý, mà là tinh thần, yêu nhiều thì cho nhiều, hy sinh nhiều, mà càng nỗ lực cho đi bao nhiều, người ta sinh nhiều hoa trái bấy nhiêu. Hay nói khác đi, chỉ có một tiêu chuẩn duy nhất cho điều này là: “Không có tình yêu nào cao cả cho bằng tình yêu của người đã sinh tính mạng vì bạn hữu của mình”. Yêu giống như Giêsu chết cho người mình yêu, chết đi để cho người khác được sống. Đó là sự khác biệt cho tình yêu vô vị lợi và tình yêu chiếm hữu.

Bài học theo Chúa Giêsu là hãy biết Chúa yêu ta, và ta yêu Chúa; biết Chúa yêu anh chị em ta và ta yêu anh chị em, đó là cách để biết rằng, chúng ta thuộc về Chúa và chúng ta thực hiện ý Ngài. Chúng ta làm cho mình lớn lên, trưởng thành và đạt đến tầm mức như Chúa muốn là vô cùng thiết yếu để chúng ta ở với Ngài và Ngài ở với chúng ta. Hay nói cách khác là nên hoàn thiện như Cha trên trời là Đấng hoàn thiện.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Suy-Niem-Tin-mung-Lc-612-19

Suy Niệm 2

Ý nghĩa của việc cầu nguyện

Tin Mừng Lc 6: 12-19
Cầu nguyện thực là quan trọng. Nhờ cầu nguyện chúng ta được thần khí và sức sống của Thiên Chúa nuôi dưỡng tâm linh, được sự khôn ngoan của Người hướng dẫn; qua cầu nguyện, thánh ý Thiên Chúa được tỏ lộ, đồng thời chúng ta nhận được sức mạnh và ân sủng giúp ta can đảm thực thi thánh ý của Người trong cuộc sống. Tuy nhiên, ngày nay, khi mà xã hội khoa học vật chất tiến bộ, thì niềm tin con người vào ‘Đấng trên cao’ dường như bị giảm sút.

Cầu nguyện là một nhu cầu thiết yếu của đời sống con người. Nếu sách giáo lý công giáo định nghĩa: “Cầu nguyện là trò chuyện thân mật với Thiên Chúa”, thì Thánh kinh cho chúng ta thấy từ thuở hồng hoang, con người đã biết cầu nguyện. Sách Sáng thế ký kể lại rằng: Ngày ấy, vào những buổi chiều tà Thiên Chúa thường dạo cùng Adam để trò chuyện (St,3,8). Dù thuộc tín ngưỡng nào, tự bản thân, con người vẫn ý thức thân phận mỏng dòn, giới hạn và thấy rằng mình cần cầu nguyện.

Vì vậy mà con người đã có rất nhiều sáng kiến để bày tỏ lòng tôn sùng của mình với ‘Đấng ở trên cao’. Và đã có rất nhiều hình thức cầu nguyện trở thành lễ hội văn hóa của con người.

Chúa Giê-su không muốn một mình rao giảng Tin Mừng, nhưng muốn có các cộng sự viên cùng hợp tác với mình. Chọn các tông đồ là điều quan trọng, việc sống còn để tiếp tục công trình cứu độ trên trần gian trong kế hoạch của Chúa Cha. Vì lẽ đó, Chúa đã cầu nguyện suốt đêm trước ngày chọn các tông đồ. Vị Thiên-Chúa-làm-người đã phải thức suốt đêm cầu nguyện cho thấy ưu tư lớn lao của Ngài trong việc chọn các cộng sự viên, cũng như tầm quan trọng của việc loan báo Tin Mừng. Chọn lựa chính xác, loại bỏ những suy đoán đầy cảm tính, thiên vị, là điều không dễ dàng chút nào, đòi hỏi sự can đảm, mạo hiểm và cả đến sự từ bỏ ý riêng cũng như những toan tính vụ lợi về sau. Cầu nguyện sẽ giúp ta nhận ra ý muốn của Thiên Chúa để thi hành.

Thánh kinh trình bày cho chúng ta Chúa Giêsu là một con người luôn luôn cầu nguyện, cho dù bận rộn, vất vả suốt ngày với đám đông trong hành trình rao giảng và chữa lành. Ngài là mẫu gương cầu nguyện cho người tín hữu chúng ta. Ngài cầu nguyện mọi nơi, mọi lúc và đặc biệt Ngài thường lên núi cao hoặc lui vào nơi thanh vắng để cầu nguyện (x. Mc 1,15; 6,46; Lc 5,16; 6,12; Ga 6,15); điều đó cho thấy được Ngài là con rất mực hiếu thảo của Chúa Cha, luôn gắn bó mật thiết với Cha, trò chuyện cùng Cha, hỏi ý kiến Cha trong mọi quyết định của Người.

Trình thuật Tin Mừng hôm nay kể lại Chúa Giêsu lên núi cầu nguyện suốt đêm trước khi chọn 12 Tông đồ, những con người sẽ sát cánh bên Ngài trong sứ vụ loan báo Tin mừng nước trời, cho chúng ta thấy được tầm quan trọng của biến cố. Thật vậy, vì chính cộng đoàn 12 tông đồ này sẽ là hạt nhân của Giáo hội Người xây dựng giữa trần gian, là ‘cột trụ, là nền móng của thành thánh Giêrusalem trên trời, là những chứng nhân loan báo Tin mừng cứu độ cho mọi người.

Trang Tin mừng hôm nay nhắc nhớ chúng ta noi gương Chúa Giêsu trong việc cầu nguyện. Chúng ta hãy sống gắn bó với Thiên Chúa nhiều hơn, đặc biệt khi cần quyết định, khi có những sự việc quan trọng phải lựa chọn, và trong tất cả những biến cố vui buồn của cuộc sống. Chớ gì chúng ta biết đến với Thiên Chúa như một người Cha đầy yêu thương, như một người Thầy khôn ngoan thượng trí, như một người Bạn luôn sẵn sàng chia sẻ, để kín múc nghị lực và sức sống của Người cho mỗi ngày, để mỗi ngày sống của chúng ta được ngập tràn tình yêu ân sủng Chúa và nên hoàn trọn theo thánh ý của Người.

Người ta tin vào sức mạnh của đồng tiền, của quyền lực vốn dĩ rất chóng qua. Với nếp sống công nghiệp, đô thị hóa, con người, nhất là người trẻ thường nại vào cớ bận rộn không có thời gian để cầu nguyện, họ chủ trương: “có thực mới vực được đạo” để tránh cầu nguyện, để thoái thác bổn phận phụng thờ Thiên Chúa. Hậu quả là các bậc cha mẹ trẻ không còn biết cầu nguyện cho nên không thể làm gương hoặc dạy con cái biết cầu nguyện, dẫn đến việc suy thoái trong đời sống đức tin, nhà thờ và gia đình tách rời nhau. Họ dễ phó mặc đời sống đức tin của con em cho ‘nhà xứ’ và không quan tâm đến việc giáo dục đức tin cho con em. Họ lo cho con cái có những kiến thức khoa học đời nhiều hơn là khoa học thánh. Việc giáo dục đức tin được xếp vào hàng thứ yếu. Thậm chí có những bậc cha mẹ không thèm đếm xỉa gì đến việc lo cho con em có đời sống đức tin. Bởi vì chính bản thân họ cũng không còn đức tin.

Cha mẹ không cầu nguyện, cũng không dạy cho con cái biết cầu nguyện, từ đó, dẫn đến tình trạng con người trống rỗng về đời sống tâm linh, các giá trị về luân lý đạo đức bị tuột dốc, con người tôn thờ vật chất, tin vào vật chất, cố gắng sao để hưởng thụ vật chất cho nhiều, đánh mất niềm tin vào Thiên Chúa và những giáo huấn của Người dẫn đến biết bao điều xấu xa tệ nạn xảy ra trên hành tinh này, nơi thế giới, trong xã hội: môi trường suy thoái, chiến tranh, kỳ thị, ly dị, phá thai…

Chúa Giêsu đã gọi tên những kẻ Ngài muốn. Từ thuở đời đời, Thiên Chúa đã yêu thương và kêu gọi chúng ta, kéo chúng ta ra khỏi hư vô để làm người, làm con Chúa và được cùng chia sẻ hạnh phúc với Người. Mỗi người chúng ta là một chương trình hoạch định của Thiên Chúa để được hạnh phúc và Ngài ban ơn để chúng ta thực hiện chương trình đó. Đó là mục đích của đời người. Vì vậy, Kitô hữu chúng ta đừng lãng quên Thiên Chúa, đừng tách mình ra khỏi tình yêu và sức sống của Người để cuộc đời bớt mù tối, bớt khổ đau. Đồng thời đáp lại tiếng Chúa mời gọi, Kitô hữu chúng ta sẽ trở thành những chứng nhân tình yêu tiếp nối sứ vụ của Đức Kitô (cc. 17-19), xây dựng cuộc sống hạnh phúc cho con người.    
  
Chúa đã nói: “Không có thầy các con không thể làm chi được”, xin cho mỗi người chúng ta biết siêng năng cầu nguyện, biết đặt niềm tin tưởng ở nơi Chúa hơn là nơi vật chất, nơi người đời. Chúa luôn ở bên mỗi người chúngta, lắng nghe tiếng của ta và ta sẵn sàng đáp trả miễn là tâm hồn ta có đủ tĩnh lặng để nghe tiếng Chúa. Vì thế ta có thể cầu nguyện mọi lúc, mọi nơi, trên đường đi, trong công sở, hay lúc nghỉ ngơi. Chớ gì ta cảm nghiệm được tình yêu Chúa luôn trải rộng và thấm nhuận cuộc đời ta để ta chỉ sống và đền đáp ân huệ cũng như tình yêu Chúa đã dành cho ta.

Huệ Minh

 

Last Updated on Monday, 11 September 2017 20:03