Suy Niệm Lời Chúa Thứ Bảy tuần II thường niên B PDF Print E-mail
Friday, 19 January 2018 21:28

 

Tin-Mung-mc-320-21

BÀI ĐỌC I: 2 Sm 1, 1-4, 11-12. 19. 23-27
"Cớ sao các anh hùng lại ngã gục trên chiến trường như thế?"

Khởi đầu sách Samuel quyển thứ hai.

Trong những ngày ấy, sau khi thắng quân Amalec, Đavít trở về, và tạm nghỉ hai ngày tại Sicelê. Qua ngày thứ ba, có người từ trại quân của Saolê trở về, áo quần rách nát, đầu tóc đầy bụi bặm, anh đến trước mặt Đavít sấp mình kính lạy. Đavít hỏi anh: "Ngươi từ đâu tới?" Anh ta trả lời: "Tôi trốn từ trại quân Israel về". Đavít lại hỏi: "Có chuyện gì xảy ra đó, hãy kể lại cho ta nghe". Anh ta nói: "Dân chúng chạy trốn khỏi chiến trường, nhiều người trong dân đã bị hạ sát, vua Saolê và thái tử Gionathan cũng tử trận".

Đavít liền xé áo mình ra, các người hầu cận của ông cũng làm như thế. Tất cả đều than van khóc lóc và ăn chay cho tới chiều để chịu tang vua Saolê, thái tử Gionathan, dân Chúa và nhà Israel, vì họ ngã gục dưới lưỡi gươm. (Và Đavít đã khóc rằng:)

"Các nhân tài Israel đều bị giết trên núi. Cớ sao các anh hùng bị ngã gục như thế?

"Saolê và Gionathan đáng yêu đáng quý, khi sống cũng như khi chết, họ không hề lìa nhau. Họ lanh lẹ hơn chim phượng hoàng, và hùng dũng hơn loài sư tử. Hỡi thiếu nữ Israel, hãy than khóc Saolê đi, người đã mặc cho các cô áo điều sặc sỡ, đã gắn lên y phục các cô những đồ nữ trang bằng vàng.

"Cớ sao các anh hùng lại ngã gục trên chiến trường như thế?

"Gionathan đã bị giết trên đồi cao. Hỡi anh Gionathan, tôi thương tiếc anh. Tôi yêu mến anh, và tình bạn giữa đôi ta cao quý hơn tình yêu phụ nữ.

"Cớ sao mà các anh hùng lại ngã gục như thế? Cớ sao binh khí lại bị phá huỷ như thế?" Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 79, 2-3. 5-7

Đáp: Lạy Chúa, xin tỏ thiên nhan hiền từ Chúa ra, hầu cho chúng con được ơn cứu sống (c. 4b)

1) Lạy Đấng chăn dắt của Israel, xin hãy lắng tai! Chúa là Đấng chăn dẫn Giuse như thể bầy chiên. Chúa ngự trên các Vệ Binh Thần, xin hiện ra trong sáng láng, trước mặt con cháu Ephraim, Bengiamin và Manassê. Xin thức tỉnh quyền năng của Chúa, và ngự tới để cứu độ chúng con. - Đáp.

2) Lạy Chúa thiên binh, Chúa còn thịnh nộ tới bao giờ, bởi vì dân Chúa đang dâng lời khẩn nguyện? Chúa nuôi chúng con bằng cơm bánh trộn giọt châu, và cho chúng con uống bằng nước mắt chảy tràn trề. Chúa biến chúng con thành miếng mồi cho lân bang tranh chấp, và quân thù phỉ báng chúng con. - Đáp.

ALLELUIA: Ga 14, 5

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Thầy là đường, là sự thật và là sự sống, không ai đến được với Cha mà không qua Thầy". - Alleluia.

PHÚC ÂM: Mc 3, 20-21

"Những thân nhân của Người nói: 'Người đã mất trí'".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy Chúa Giêsu cùng các môn đệ trở về nhà, và dân chúng đông đảo lại đổ xô tới, đến nỗi Người không dùng bữa được. Những thân nhân của Người hay tin đó, liền đi bắt Người, vì họ nói: "Người đã mất trí". Đó là lời Chúa.

Suy niệm:
Hình như hoàn cảnh chúng ta đang sống hôm nay, có một sự đảo ngược giữa cái bình thường và điều bất thường. Chẳng hạn, chiếm đoạt của cải, bóc lột sức lao động là điều bất thường, nhưng hiện nay rất nhiều người vẫn sống ung dung nhờ sự cướp của và cướp sức ấy. 

Chẳng hạn, xúc phạm thân thể của người khác không những là điều bất thường, mà còn là điều không bao giờ được phép, lại trở nên bình thường trong các nhà tù, trong những cuộc điều tra của những kẻ có thẩm quyền, thậm chí dùng những hình thức tra tấn để bức cung.

Chẳng hạn, nạn ăn hối lộ, ăn cắp của công, là điều xấu, là tai hại, làm nghiêng cán cân công lý, làm đảo ngược chân lý và làm khổ sở vô cùng cho những người nghèo, người không quyền lự, v.v. lẽ ra bất thường, lại cứ nhan nhản, hầu như bình thường. Còn những điều không chỉ bình thường mà còn là điều tốt như lòng nhân ái, tình yêu thương, lại trở thành bất thường, hiếm hoi.

Ngày xưa, Chúa Giêsu cũng đã từng bị chính thân nhân của Người đánh giá Người theo kiểu bình thường và bất thường lộn ngược như thế. Việc Chúa rời gia đình rao giảng Nước Trời, chữa lành bệnh tật, lôi kéo mọi người về với Thiên Chúa để được ơn cứu độ. Nghĩa là dưới cái nhìn của người có đức tin, việc Chúa cứu giúp nhân loại là điều bình thường, lại bị coi là người bị quỷ nhập.

Cũng vậy, việc sống đạo của chúng ta hôm nay nhiều khi cũng dễ bị đảo ngược như thế. Có khi việc tuyên xưng đạo là điều bình thường của một người có đức tin, có lòng yêu mến Chúa, nhưng chính chúng ta lại sợ người khác biết mình có đạo. Chúng ta e dè, ngại ngùng… không dám tỏ một thái độ hay bất cứ dấu chỉ nào là người Công giáo, vì sợ mọi người chê cười, sợ mọi người dòm ngó… Lẽ ra đức tin Công giáo mà chúng ta đang mang, không chỉ được xem là bình thường, mà còn là niềm hãnh diện của chúng ta, nhưng lại bị chính chúng ta làm đảo lộn, làm cho nó trở thành mất bình thường. Điều đó chứng tỏ đức tin của chúng ta yếu kém và thiếu ý thức mình là người có đạo. Cũng từ đó, người Công giáo thời nay dễ đánh mất chính mình, đánh mất chính niềm tin của mình.

Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn ý thức mình thuộc về Chúa. Xin cho chúng con biết sống đức tin và cao rao lòng tin của chúng con ngay giữa môi trường chúng con sống, ngay giữa xã hội và cuộc đời mà chúng con vinh dự cùng đồng hành đây, để nhờ đời sống chứng tá cách can đảm của chúng con, nhiều anh chị em được đón nhận Chúa.  Amen.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường